Các liệu pháp CD19-CAR-T là tisa-cel và axi-cel khác nhau về mặt cấu trúc ở các miền bản lề (hinge), xuyên màng (transmembrane) và đồng kích thích (costimulatory), từ đó ảnh hưởng đến sự hình thành kháng thuốc.
CAR dựa trên 4-1BB của tisa-cel gây tỷ lệ mất CD19 cao hơn thông qua đột biến và nối ghép bất thường (aberrant splicing) so với CAR dựa trên CD28 của axi-cel.
Mô hình hóa toán học cho thấy việc tisa-cel không thể loại bỏ các tế bào CD19low thúc đẩy sự khuếch đại của các dòng u kháng trị.
Các kháng thể chẩn đoán thường phát hiện các epitope CD19 không thuộc FMC63, có thể làm sai lệch đánh giá lâm sàng về tình trạng kháng thuốc; do đó, phát hiện đặc hiệu với FMC63 là rất quan trọng.