Hiệu chỉnh ngưỡng HbA1c để dự đoán chính xác nguy cơ tiến triển đái tháo đường týp 1 ở người lớn dương tính với tự kháng thể đảo tụy

Hiệu chỉnh ngưỡng HbA1c để dự đoán chính xác nguy cơ tiến triển đái tháo đường týp 1 ở người lớn dương tính với tự kháng thể đảo tụy

Điểm nổi bật

Độ chính xác của các ngưỡng HbA1c trong dự đoán tiến triển đái tháo đường týp 1 ở người lớn dương tính với tự kháng thể đảo tụy được cải thiện khi tính đến sự tăng HbA1c theo tuổi. Các ngưỡng truyền thống có xu hướng làm ước tính quá cao nguy cơ ở người lớn so với trẻ em. Việc áp dụng HbA1c hiệu chỉnh theo tuổi hoặc một ngưỡng cố định cao hơn (≥6,0% [42 mmol/mol]) giúp phản ánh phù hợp hơn nguy cơ tiến triển giữa các nhóm tuổi, đặc biệt ở những người từ 30 tuổi trở lên.

Bối cảnh nghiên cứu

Đái tháo đường týp 1 (T1D) là một rối loạn tự miễn đặc trưng bởi sự phá hủy các tế bào beta của tụy, dẫn đến thiếu hụt insulin. Sự hiện diện của tự kháng thể đảo tụy là dấu ấn quan trọng để nhận diện những cá nhân có nguy cơ phát triển T1D, thường là trước khi khởi phát lâm sàng. HbA1c, một chỉ số của hemoglobin glycat phản ánh mức đường huyết trung bình trong 2–3 tháng, được sử dụng rộng rãi để xác định rối loạn đường huyết và dự đoán nguy cơ tiến triển ở những người dương tính với tự kháng thể.

Tuy nhiên, nồng độ HbA1c tự nhiên tăng theo tuổi, có thể gây nhiễu cho phân tầng nguy cơ ở người lớn khi sử dụng một ngưỡng rối loạn đường huyết chung (HbA1c ≥5,7% [39 mmol/mol]). Thực hành lâm sàng hiện nay, vốn áp dụng các ngưỡng HbA1c cố định không xét đến tuổi, có thể ước tính quá cao nguy cơ tiến triển ở người lớn, dẫn đến phân loại sai và các can thiệp dự phòng không tối ưu. Nghiên cứu này giải quyết nhu cầu chưa được đáp ứng là tinh chỉnh dự đoán nguy cơ dựa trên HbA1c ở các nhóm tuổi khác nhau trong quần thể dương tính với tự kháng thể đảo tụy.

Thiết kế nghiên cứu

Phân tích này khai thác dữ liệu từ hai đoàn hệ lớn. Bộ dữ liệu chính bao gồm 5.024 thân nhân bậc một và bậc hai của bệnh nhân T1D có dương tính với một hoặc nhiều tự kháng thể đảo tụy, được tuyển vào nghiên cứu TrialNet Pathway to Prevention. Trong số này, 3.720 là trẻ em và 1.304 là người lớn. Để mô hình hóa ảnh hưởng của tuổi lên HbA1c, 6.273 người lớn từ đoàn hệ Exeter 10000 dựa trên dân số đã được phân tích nhằm thiết lập quỹ đạo HbA1c chuẩn theo tuổi.

Nguy cơ tiến triển thành T1D được đánh giá bằng ba cách tiếp cận: ngưỡng rối loạn đường huyết kinh điển HbA1c ≥5,7% (39 mmol/mol), chỉ số HbA1c hiệu chỉnh theo tuổi suy ra từ dữ liệu dân số, và một ngưỡng cố định thay thế là HbA1c ≥6,0% (42 mmol/mol). Nguy cơ được so sánh giữa các nhóm tuổi (trẻ em so với người lớn) và theo tình trạng dương tính với tự kháng thể (một tự kháng thể so với nhiều tự kháng thể). Phân tích hậu kiểm tiếp tục khảo sát nguy cơ tiến triển ở người lớn dưới 30 tuổi.

Kết quả chính

Tại ngưỡng HbA1c chuẩn (≥5,7%), trẻ em có dương tính với một tự kháng thể có nguy cơ tiến triển trong 1 năm cao hơn rõ rệt so với người lớn (38% so với 13%, P<0,001); xu hướng này cũng được ghi nhận ở nhóm có nhiều tự kháng thể (55% so với 38%, P<0,001). Sự khác biệt này gợi ý khả năng ước tính quá cao nguy cơ ở người lớn khi không xét đến thay đổi HbA1c theo tuổi.

Khi hiệu chỉnh HbA1c theo tuổi, các khác biệt này giảm đáng kể. Nguy cơ tiến triển ở người lớn dương tính với một tự kháng thể tăng lên 27%, thu hẹp khoảng cách với trẻ em (38%; P=0,32). Ở những người dương tính với nhiều tự kháng thể, sự khác biệt cũng giảm bớt nhưng vẫn còn hiện diện.

Sử dụng ngưỡng HbA1c cố định cao hơn (≥6,0%) cho người lớn đã đạt được mức nguy cơ tương đương với trẻ em ở các nhóm tự kháng thể. Cách tiếp cận này cũng xác định được những người lớn trên 30 tuổi có nguy cơ tiến triển tương tự quần thể nhi khoa, qua đó cải thiện độ đặc hiệu của phân loại nguy cơ.

Đáng chú ý, phân tích hậu kiểm cho thấy người lớn dưới 30 tuổi có nguy cơ tiến triển tương tự về mặt thống kê với trẻ em (P=0,1), gợi ý rằng các ngưỡng đặc hiệu theo tuổi có thể đặc biệt có lợi ở người lớn tuổi hơn.

Bình luận chuyên gia

Nghiên cứu này cung cấp bằng chứng mạnh mẽ ở cấp độ quần thể rằng sự tăng HbA1c theo tuổi cần được tính đến để phân tầng chính xác nguy cơ đái tháo đường týp 1 ở người lớn dương tính với tự kháng thể đảo tụy. Việc tác giả sử dụng một đoàn hệ lớn, được mô tả kiểu hình đầy đủ và tích hợp dữ liệu chuẩn của dân số làm tăng khả năng khái quát hóa của phát hiện.

Các hàm ý của nghiên cứu mở rộng sang thiết kế thử nghiệm lâm sàng và chiến lược dự phòng cá thể hóa: áp dụng các ngưỡng HbA1c hiệu chỉnh theo tuổi có thể ngăn việc tuyển chọn không cần thiết những người lớn có nguy cơ thấp hơn hoặc phân loại sai trong các hệ thống chấm điểm nguy cơ, từ đó tối ưu hóa phân bổ nguồn lực và theo dõi người bệnh.

Các hạn chế bao gồm việc phụ thuộc vào dữ liệu đoàn hệ, vốn có thể chưa phản ánh đầy đủ sự biến thiên theo chủng tộc và địa lý của động học HbA1c. Hơn nữa, việc lựa chọn một ngưỡng thay thế (≥6,0%) vẫn còn phần nào tùy ý, do đó cần được xác nhận tiền cứu. Về cơ chế, vòng đời hồng cầu và tốc độ glycat hóa thay đổi theo tuổi có lẽ góp phần vào sự biến thiên HbA1c quan sát được, nhưng các yếu tố sinh học này vẫn cần được làm rõ thêm.

Kết luận

Tính đến biến thiên HbA1c liên quan đến tuổi giúp cải thiện rõ rệt độ chính xác của phân loại rối loạn đường huyết và dự đoán nguy cơ tiến triển đái tháo đường týp 1 ở người lớn dương tính với tự kháng thể. Việc áp dụng HbA1c hiệu chỉnh theo tuổi hoặc ngưỡng cao hơn ≥6,0% cho người lớn từ 30 tuổi trở lên giúp hài hòa nguy cơ tiến triển với các đoàn hệ nhi khoa, hỗ trợ phân tầng nguy cơ tốt hơn trong dự phòng và trong bối cảnh nghiên cứu lâm sàng.

Các hướng nghiên cứu tiếp theo nên đánh giá xác nhận tiền cứu các ngưỡng HbA1c đặc hiệu theo tuổi ở những quần thể đa dạng và khảo sát khả năng tích hợp với các dấu ấn sinh học khác nhằm nâng cao độ chính xác dự đoán thời điểm khởi phát đái tháo đường týp 1.

Tài trợ và ClinicalTrials.gov

Nghiên cứu này được tài trợ bởi TrialNet và các quỹ liên kết. Nghiên cứu TrialNet Pathway to Prevention được đăng ký trên ClinicalTrials.gov (NCT00097292).

Tài liệu tham khảo

  1. Templeman EL, Thomas N, Martin S, et al. Accounting for Age-Related Increases in HbA1c More Accurately Quantifies Risk of Type 1 Diabetes Progression in Islet Autoantibody-Positive Adults. Diabetes Care. 2026 Jul 1;49(7):1262-1269. PMID: 42090204.
  2. Redondo MJ, Steck AK, Pugliese A. Genetics of type 1 diabetes. Pediatr Diabetes. 2018;19(3):346-353.
  3. Oram RA, Sims EK. Assessing Risk for Type 1 Diabetes in Autoantibody Positive Individuals. Curr Diab Rep. 2017;17(9):64.
  4. Herman WH. The Use of HbA1c for the Diagnosis of Diabetes Mellitus: Some Considerations. J Diabetes Sci Technol. 2019;13(4):663-666.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận