Nhận diện ợ hơi trên dạ dày quá mức trong GERD xác định rõ: các dấu ấn lâm sàng và yếu tố dự báo

Điểm nhấn

1. Ợ hơi trên dạ dày quá mức (supragastric belching, SGB) được ghi nhận ở khoảng 18,5% bệnh nhân mắc bệnh trào ngược dạ dày–thực quản (gastro-oesophageal reflux disease, GERD) xác định rõ bằng theo dõi pH-impedance.
2. Khoảng một phần tư thời gian phơi nhiễm acid (acid exposure time, AET) ở nhóm bệnh nhân này là do các đợt trào ngược acid liên quan đến SGB.
3. Số lượng tổng số đợt trào ngược (total reflux episodes, TRE) cao hơn và số đợt trào ngược lên đoạn gần tăng lên là các yếu tố dự báo độc lập cho kiểu hình GERD liên quan đến SGB quá mức.
4. Sự chiếm ưu thế của các triệu chứng cảm nhận điển hình như ợ nóng và đau ngực, cùng với thời gian phơi nhiễm acid đoạn xa cao hơn, là các yếu tố dự báo âm tính đối với GERD liên quan đến SGB quá mức.

Bối cảnh nghiên cứu

Bệnh trào ngược dạ dày–thực quản là một rối loạn thường gặp, được đặc trưng bởi hiện tượng trào ngược bệnh lý của dịch vị gây ra các triệu chứng khó chịu và/hoặc biến chứng. Ợ hơi trên dạ dày (SGB) là một hiện tượng trào ngược mang tính hành vi, trong đó không khí được hút nhanh vào thực quản rồi bị tống ra ngoài mà không đi vào dạ dày. Mặc dù SGB có thể khởi phát các đợt trào ngược, ý nghĩa lâm sàng của nó và mức độ đóng góp vào gánh nặng trào ngược bệnh lý vẫn chưa được xác định đầy đủ. Việc nhận diện SGB quá mức là quan trọng vì tình trạng này có thể làm thay đổi cảm nhận triệu chứng, ảnh hưởng đáp ứng điều trị và tác động đến chiến lược quản lý ở bệnh nhân GERD.

Thiết kế nghiên cứu

Nghiên cứu quốc tế, đa trung tâm, cắt ngang này bao gồm 580 bệnh nhân từ 11 trung tâm chăm sóc chuyên khoa bậc ba tại châu Âu, Bắc Mỹ, Mỹ Latinh và châu Á. Tiêu chí chọn vào yêu cầu GERD xác định rõ, được định nghĩa là thời gian phơi nhiễm acid (AET) vượt quá 6% trên theo dõi pH-impedance thực hiện khi ngưng liệu pháp ức chế acid. Các đợt ợ hơi trên dạ dày được nhận diện thủ công, và SGB quá mức được định nghĩa là từ 13 đợt SGB trở lên trong 24 giờ. Trào ngược acid liên quan đến SGB được định lượng bằng thời gian pH thực quản dưới 4 sau một sự kiện SGB. Phân tích hồi quy logistic đơn biến và đa biến được sử dụng để khảo sát các yếu tố dự báo lâm sàng và đo áp lực thực quản (manometric) đối với GERD liên quan đến SGB quá mức. Các tiêu chí đánh giá chính bao gồm thời gian phơi nhiễm acid toàn phần, tổng số đợt trào ngược, tương quan triệu chứng và các chỉ số trào ngược theo vùng.

Kết quả chính

Trong số 580 bệnh nhân GERD được nghiên cứu (tuổi trung bình 56,1 tuổi, 62% nữ), 107 bệnh nhân (18,5%) có ợ hơi trên dạ dày quá mức. Tỷ lệ hiện mắc này tương đối đồng nhất giữa các khu vực địa lý (p=0,97). Phân nhóm SGB quá mức cho thấy các đặc điểm sinh lý và lâm sàng khác biệt:

  • Phơi nhiễm acid: Mặc dù thời gian phơi nhiễm acid toàn phần thấp hơn ở nhóm SGB quá mức (p=0,01), khoảng 24,6% tổng phơi nhiễm acid của họ trực tiếp do các đợt trào ngược acid khởi phát bởi SGB.
  • Các đợt trào ngược: Những bệnh nhân này có số lượng tổng số đợt trào ngược (TRE) cao hơn có ý nghĩa thống kê (p=0,0006), với các đợt trào ngược lên đoạn gần xảy ra thường xuyên hơn, đặc biệt là các đợt có liên quan về mặt thời gian với SGB.
  • Triệu chứng: Số lượng các đợt triệu chứng liên quan đến trào ngược do SGB tăng rõ rệt (p<0,0001), gợi ý gánh nặng triệu chứng lớn hơn có tương quan với các sự kiện SGB.

Hồi quy logistic đa biến xác định tổng số đợt trào ngược cao hơn (tỷ số chênh [OR] 1,01; khoảng tin cậy 95% [CI] 1,004–1,014; p=0,0004) là một yếu tố dự báo dương tính độc lập của SGB quá mức. Ngược lại, sự chiếm ưu thế của các triệu chứng cảm nhận điển hình (ợ nóng hoặc đau ngực) là các yếu tố dự báo âm tính (OR 0,36; CI 95% 0,155–0,854; p=0,002), tương tự như thời gian phơi nhiễm acid đoạn xa cao hơn (OR 0,96; CI 95% 0,920–0,998; p=0,042). Phân tích đường cong đặc tính hoạt động của bộ phân loại (receiver operating characteristics, ROC) cũng cho thấy hơn 115 tổng số đợt trào ngược và hơn 56 đợt trào ngược lên đoạn gần có thể dự báo SGB quá mức với độ đặc hiệu trên 90%.

Bình luận chuyên gia

Nghiên cứu đa trung tâm với cỡ mẫu tốt này cung cấp những hiểu biết quan trọng về kiểu hình GERD liên quan đến SGB quá mức vốn chưa được nhận biết đầy đủ. Phát hiện rằng gần một phần năm bệnh nhân GERD xác định rõ có SGB quá mức nhấn mạnh nhu cầu đánh giá thường quy hành vi ợ hơi trong quá trình theo dõi pH-impedance để tránh diễn giải sai gánh nặng trào ngược. Mức độ liên quan triệu chứng cao hơn với các đợt trào ngược do SGB có thể giải thích vì sao một số bệnh nhân GERD vẫn còn triệu chứng kháng trị mặc dù đã dùng thuốc ức chế bơm proton (proton pump inhibitor, PPI). Việc nhận diện kiểu hình này có ý nghĩa lâm sàng đáng kể, vì các can thiệp hành vi nhằm giảm SGB có thể bổ trợ cho điều trị ức chế acid thông thường trong kiểm soát triệu chứng.

Hạn chế của nghiên cứu bao gồm thiết kế cắt ngang, không cho phép đánh giá diễn tiến triệu chứng theo thời gian và đáp ứng điều trị. Ngoài ra, việc nhận diện SGB bằng phương pháp thủ công đòi hỏi chuyên môn và có thể hạn chế khả năng áp dụng rộng rãi. Các nghiên cứu tiếp theo nên khảo sát mối tương tác giữa SGB với tăng nhạy cảm thực quản và các yếu tố tâm lý.

Kết luận

Ợ hơi trên dạ dày quá mức góp phần đáng kể vào phơi nhiễm acid và tạo triệu chứng ở một phân nhóm quan trọng (tới 20%) bệnh nhân có GERD xác định rõ. Số lượng đợt trào ngược toàn phần và đợt trào ngược lên đoạn gần cao hơn là các yếu tố dự báo lâm sàng mạnh để nhận diện kiểu hình này, trong khi các triệu chứng cảm nhận điển hình và phơi nhiễm acid đoạn xa lại dự báo ngược sự hiện diện của nó. Cần cân nhắc đánh giá có chủ đích SGB quá mức trong quá trình làm xét nghiệm pH-impedance nâng cao ở các trường hợp GERD kháng trị hoặc không điển hình, nhằm định hướng chiến lược quản lý cá thể hóa tập trung vào cả kiểm soát trào ngược lẫn điều chỉnh hành vi.

Kinh phí và ClinicalTrials.gov

Nghiên cứu gốc được thực hiện tại 11 trung tâm quốc tế bậc ba, được hỗ trợ bởi quỹ nghiên cứu của các cơ sở; bài báo nguồn không nêu khoản tài trợ cụ thể hoặc đăng ký thử nghiệm nào.

Tài liệu tham khảo

  • Chan WW, et al. Excessive supragastric belching can be identified in up to one-fifth of patients with conclusive gastro-oesophageal reflux disease. Gut. 2026 Sep 7. PMID: 42705698.
  • Gyawali CP, et al. Modern diagnosis of GERD: ISDE consensus statement. Am J Gastroenterol. 2020;115(11):1466-1479.
  • Bredenoord AJ, Weusten BL, Smout AJ. Distal esophageal acid exposure and proximal reflux episodes in GERD. Neurogastroenterol Motil. 2013;25(12):1088-1096.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận