Bối cảnh
Mỡ cơ thể dư thừa, thường được ước tính bằng chỉ số khối cơ thể (Body Mass Index, BMI), là một yếu tố nguy cơ đã được biết đến đối với sự phát triển của suy tim (heart failure, HF). Các phương pháp điều trị tập trung vào giảm cân cho thấy cải thiện kết cục ở bệnh nhân suy tim có phân suất tống máu thất trái bảo tồn (left ventricular ejection fraction, LVEF). Tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu lợi ích tương tự có áp dụng cho nhóm bệnh nhân suy tim đặc trưng bởi phân suất tống máu giảm hay không.
Mục tiêu
Nghiên cứu này nhằm làm rõ liệu BMI cao hơn có góp phần theo cơ chế nhân quả vào việc làm xấu đi các kết cục lâm sàng ở bệnh nhân suy tim hay không, đồng thời đánh giá xem mối liên quan này có khác biệt tùy theo bệnh nhân có LVEF giảm hay bảo tồn hay không.
Phương pháp
Các nhà nghiên cứu sử dụng phương pháp ngẫu nhiên hóa Mendel hai mẫu (two-sample Mendelian randomization). Phương pháp này dùng các biến thể di truyền đã biết có liên quan rõ ràng với BMI làm công cụ để đánh giá tính nhân quả, qua đó giảm sai lệch do nhiễu và do quan hệ nhân quả ngược thường gặp trong các nghiên cứu quan sát.
Dữ liệu di truyền được lấy từ 50.636 người gốc châu Âu mắc suy tim đã xác định, thuộc 22 đoàn hệ. Các đoàn hệ này bao gồm 12 thử nghiệm lâm sàng về HF, một nghiên cứu tiến cứu bệnh-chứng theo đoàn hệ (prospective case-cohort study), chín đoàn hệ lồng trong các thử nghiệm tim mạch không liên quan đến HF, và một đoàn hệ quần thể từ UK Biobank.
Biến phơi nhiễm là BMI được dự đoán theo di truyền, trong khi các kết cục lâm sàng bao gồm tử vong do mọi nguyên nhân và tiêu chí kết hợp gồm tử vong tim mạch hoặc nhập viện do suy tim. Các liên quan di truyền đối với kết cục được lấy từ nghiên cứu liên kết toàn bộ hệ gen (genome-wide association study, GWAS) tập trung vào các kết cục lâm sàng theo thời gian xảy ra biến cố ở bệnh nhân HF.
Kết quả
BMI trung bình của người tham gia là 29,2 kg/m2 (±5,8). Trong thời gian theo dõi trung vị 27 tháng, 23% bệnh nhân tử vong do mọi nguyên nhân và 22% đạt tiêu chí kết hợp.
Nghiên cứu cho thấy BMI tăng về mặt di truyền có liên quan có ý nghĩa với tỷ lệ cao hơn của cả tử vong do mọi nguyên nhân (Hazard Ratio [HR] cho mỗi độ lệch chuẩn tăng của BMI: 1,21; khoảng tin cậy 95% [CI]: 1,13–1,29; P=9 × 10-8) và tiêu chí kết hợp (HR: 1,29; CI 95%: 1,20–1,38; P=8 × 10-13).
Mối liên quan này nhất quán bất kể LVEF của bệnh nhân là ≤40% hay >40%. Cụ thể, đối với tử vong do mọi nguyên nhân, HR là 1,16 (CI 95%: 0,99–1,37) ở nhóm LVEF giảm và 1,20 (CI 95%: 0,94–1,53) ở nhóm LVEF bảo tồn. Đối với kết cục kết hợp, HR lần lượt là 1,30 (CI 95%: 1,15–1,48) và 1,57 (CI 95%: 1,29–1,91).
Kết luận
Kết quả xác nhận rằng ở bệnh nhân suy tim, BMI cao hơn được xác định về mặt di truyền làm tăng nguy cơ tử vong do mọi nguyên nhân và các biến cố tim mạch, bao gồm cả nhập viện vì suy tim. Nguy cơ này hiện diện trên toàn bộ phổ các phân nhóm phân suất tống máu.
Các dữ liệu này ủng hộ tầm quan trọng lâm sàng của chiến lược kiểm soát cân nặng trong chăm sóc suy tim, bất kể bệnh nhân có LVEF bảo tồn hay giảm. Vì bệnh nhân suy tim thường gặp nhiều thách thức phức tạp trong việc duy trì cân nặng hợp lý, việc tích hợp các can thiệp quản lý cân nặng cá thể hóa có thể cải thiện sống còn và giảm số lần nhập viện.
Ý nghĩa lâm sàng
Nghiên cứu này nhấn mạnh vai trò nhân quả của béo phì trong việc làm nặng thêm kết cục suy tim. Các can thiệp giảm cân, bao gồm thay đổi lối sống, điều trị bằng thuốc cho béo phì, và phẫu thuật bariatric khi phù hợp, có thể mang lại lợi ích trên nhiều kiểu hình suy tim khác nhau.
Nhân viên y tế nên xem quản lý BMI là một phần nền tảng của chăm sóc toàn diện bệnh nhân suy tim. Cần thêm các thử nghiệm ngẫu nhiên có đối chứng để xác định chiến lược giảm cân hiệu quả nhất, được cá thể hóa cho bệnh nhân HF với các mức phân suất tống máu khác nhau.
Điểm mạnh và hạn chế của nghiên cứu
Thiết kế ngẫu nhiên hóa Mendel cung cấp bằng chứng vững chắc, giúp giảm thiểu các yếu tố gây nhiễu thường ảnh hưởng đến nghiên cứu quan sát. Việc bao gồm một đoàn hệ lớn và đa dạng làm tăng tính khái quát của kết quả ở quần thể có nguồn gốc châu Âu.
Các hạn chế bao gồm việc nghiên cứu chỉ giới hạn ở người gốc châu Âu, điều này có thể làm giảm khả năng áp dụng cho các nhóm sắc tộc khác. Ngoài ra, thời gian theo dõi trung vị chỉ hơn hai năm có thể chưa ghi nhận đầy đủ tác động dài hạn của BMI đối với kết cục suy tim.
Hướng nghiên cứu tương lai
Mở rộng nghiên cứu sang các đoàn hệ đa sắc tộc và thời gian theo dõi dài hơn có thể giúp hiểu sâu hơn ảnh hưởng của BMI đối với suy tim trên phạm vi toàn cầu. Các nghiên cứu về cơ chế sinh học liên kết béo phì với tiến triển suy tim và tử vong sẽ hỗ trợ xây dựng các liệu pháp nhắm trúng đích phù hợp hơn.
Tài liệu tham khảo
Sunderland N, Asselin G, Henry A, et al. Body Mass Index, Clinical Outcomes, and Mortality in Heart Failure: A Mendelian Randomization Study. J Am Coll Cardiol. 2026;87(21):2981-2992. PMID: 42017882.

