
Giới thiệu
Suy tim (HF) và các bệnh cơ tim di truyền là những bệnh lý tim mạch phức tạp, gây tỷ lệ mắc bệnh và tử vong đáng kể trên toàn cầu. Trong thực hành lâm sàng, quản lý các bệnh này từ lâu chủ yếu dựa trên y học dựa trên bằng chứng (EBM), nhấn mạnh việc sử dụng các liệu pháp đã được xác nhận qua các thử nghiệm lâm sàng có độ tin cậy cao và các khuyến cáo trong hướng dẫn điều trị. Tuy nhiên, sự xuất hiện của y học cá thể hóa (PM), với trọng tâm là các đặc điểm riêng của từng bệnh nhân, bao gồm tính không đồng nhất về di truyền, phân tử và kiểu hình, đã đặt ra thách thức đối với việc áp dụng đồng nhất các phác đồ EBM. Căng thẳng mang tính động giữa tiêu chuẩn hóa và cá thể hóa này đặc biệt quan trọng trong suy tim và các bệnh cơ tim do căn nguyên và diễn tiến lâm sàng rất đa dạng. Bài viết này phân tích một cách phê phán nền tảng triết học và ý nghĩa lâm sàng của việc dung hòa EBM với PM, đồng thời đề xuất các chiến lược thu hẹp khoảng cách này nhằm cải thiện kết quả điều trị cho người bệnh trong chăm sóc tim mạch.