Điểm nổi bật
Nghiên cứu này đánh giá một Mô hình Chăm sóc Tâm thần (Psychiatric Model of Care) mới, tích hợp các điều dưỡng thực hành chuyên khoa tâm thần và nhân viên hỗ trợ trực tiếp trong khoa Cấp cứu (Emergency Department, ED) 24/7. Kết quả cho thấy mô hình này làm giảm đáng kể thời gian nằm khoa Cấp cứu (Length of Stay, LOS) trung vị ở bệnh nhân cấp cứu tâm thần, đặc biệt ở nhóm bị giữ điều trị tâm thần bắt buộc và nhóm được chuyển đến cơ sở tâm thần, qua đó cải thiện hiệu quả tiếp nhận người bệnh và năng lực xử trí khủng hoảng.
Bối cảnh nghiên cứu
Bệnh nhân đến khoa Cấp cứu vì tình trạng cấp cứu tâm thần thường có thời gian lưu lại kéo dài không tương xứng—dài gấp ba lần so với bệnh nhân không mắc bệnh tâm thần. Thời gian nằm khoa Cấp cứu (LOS) kéo dài có thể làm trầm trọng thêm tình trạng quá tải, gây áp lực lên nguồn lực, gia tăng căng thẳng cho người bệnh và cản trở việc đánh giá tâm thần cũng như quyết định xử trí kịp thời. Những thách thức này bao gồm nguồn lực chuyên khoa hạn chế, đánh giá tâm thần bị trì hoãn và lập kế hoạch xử trí phức tạp, đặc biệt ở bệnh nhân đang bị giữ điều trị tâm thần bắt buộc, những người cần được đánh giá sâu hơn và phối hợp với các cơ sở tâm thần.
Giải quyết những khoảng trống này là yếu tố then chốt để cải thiện chất lượng chăm sóc tâm thần cấp cứu và nâng cao hiệu quả tại các trung tâm y khoa học thuật đô thị, nơi nhu cầu cao nhưng nguồn lực tâm thần thường hạn chế.
Thiết kế nghiên cứu
Dự án cải tiến chất lượng này sử dụng thiết kế chuỗi thời gian gián đoạn (interrupted time series), phân tích 5.222 lượt khám khoa Cấp cứu đã được khử định danh từ ngày 1 tháng 1 năm 2023 đến ngày 31 tháng 12 năm 2024, bao gồm các giai đoạn trước triển khai, trong quá trình triển khai và sau triển khai tại một trung tâm học thuật đô thị tuyến cuối. Tiêu chí đưa vào là người trưởng thành có lý do đến khám chính là triệu chứng/tình trạng tâm thần, những trường hợp cần hội chẩn tâm thần, hoặc bị áp dụng giữ điều trị tâm thần bắt buộc.
Can thiệp, được gọi là Mô hình Chăm sóc Tâm thần (Psychiatric Model of Care), bố trí điều dưỡng thực hành chuyên khoa tâm thần và nhân viên hỗ trợ trực tiếp trong khoa Cấp cứu suốt 24 giờ mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần. Vai trò của họ bao gồm đánh giá tâm thần, ổn định khủng hoảng và lập kế hoạch xử trí. Thời gian nằm khoa Cấp cứu—được định nghĩa là khoảng thời gian từ lúc vào buồng khám đến khi có quyết định xử trí cuối cùng—là tiêu chí đánh giá chính. Hồi quy phân vị theo từng đoạn đã được hiệu chỉnh theo thời điểm và các yếu tố nhiễu được sử dụng để phân tích sự thay đổi của LOS trung vị.
Kết quả chính
Việc triển khai Mô hình Chăm sóc Tâm thần dẫn đến giảm đáng kể LOS trung vị tại khoa Cấp cứu ở bệnh nhân tâm thần từ 8,35 giờ (khoảng tứ phân vị [IQR] 3,76–18,35) xuống 5,61 giờ (IQR 3,00–10,24), tương ứng với mức giảm trung vị hiệu chỉnh là 1,64 giờ (khoảng tin cậy 95% [CI] -3,15 đến -0,13 giờ).
Đáng chú ý, mức giảm LOS rõ nhất được ghi nhận ở bệnh nhân bị giữ điều trị tâm thần bắt buộc: giảm 9,66 giờ (95% CI -12,92 đến -6,40) ở nhóm giữ 72 giờ và giảm 18,80 giờ (95% CI -52,76 đến -10,67) ở nhóm giữ 14 ngày. Bệnh nhân được chuyển đến cơ sở tâm thần cũng hưởng lợi với mức giảm đáng kể 4,80 giờ (95% CI -10,46 đến -1,88). Tuy nhiên, LOS không thay đổi có ý nghĩa thống kê ở nhóm không bị giữ, hoặc ở những bệnh nhân được xuất viện hay nhập viện vào các chuyên khoa không phải tâm thần.
Tác động khác biệt này cho thấy ưu thế của mô hình trong việc quản lý các bệnh nhân có nhu cầu pháp lý và lâm sàng tâm thần phức tạp, đồng thời giúp đẩy nhanh quá trình đánh giá và quyết định xử trí.
Nhận định của chuyên gia
Việc bố trí điều dưỡng thực hành chuyên khoa tâm thần ngay trong khoa Cấp cứu là một cách tiếp cận đổi mới nhằm giải quyết các nút thắt quan trọng trong chăm sóc cấp cứu tâm thần. Dữ liệu phù hợp với các tài liệu trước đây nhấn mạnh tác động tích cực của nhân sự chuyên khoa tâm thần đối với dòng bệnh nhân và an toàn người bệnh trong bối cảnh cấp cứu.
Mặc dù nghiên cứu là một dự án cải tiến chất lượng tại một trung tâm đơn lẻ, thiết kế chuỗi thời gian gián đoạn tương đối mạnh giúp tăng độ tin cậy của suy luận nhân quả. Các hạn chế chính bao gồm khả năng chịu ảnh hưởng của các yếu tố nhiễu không đo lường được, như thay đổi năng lực giường bệnh nội trú tâm thần hoặc các điều chỉnh chính sách bên ngoài; ngoài ra, khả năng khái quát hóa sang các cơ sở không thuộc khối học thuật hoặc có nguồn lực hạn chế vẫn chưa chắc chắn.
Các nghiên cứu tiếp theo nên khảo sát kết cục dài hạn, các chỉ số lấy người bệnh làm trung tâm như mức độ hài lòng và cải thiện triệu chứng, cũng như phân tích chi phí-hiệu quả để tiếp tục xác thực và tối ưu hóa mô hình chăm sóc này.
Kết luận
Mô hình Chăm sóc Tâm thần làm giảm đáng kể thời gian nằm khoa Cấp cứu ở bệnh nhân cấp cứu tâm thần, đặc biệt ở những trường hợp cần giữ điều trị bắt buộc hoặc chuyển đến cơ sở tâm thần. Bằng cách tích hợp trực tiếp các nhà thực hành chuyên khoa tâm thần vào nhóm Cấp cứu, mô hình này rút gọn quy trình đánh giá, ổn định khủng hoảng và quyết định xử trí, qua đó giảm các chậm trễ do chờ hội chẩn chuyên khoa hẹp và các rào cản hành chính.
Các kết quả này ủng hộ việc áp dụng rộng rãi hơn và điều chỉnh mô hình chăm sóc tâm thần tích hợp tại chỗ để cải thiện cung ứng dịch vụ tâm thần cấp cứu và giảm tình trạng quá tải khoa Cấp cứu.
Tài trợ và đăng ký thử nghiệm lâm sàng
Không ghi nhận công bố tài trợ cụ thể nào. Đây là một dự án cải tiến chất lượng và không được đăng ký như một thử nghiệm lâm sàng.
Tài liệu tham khảo
Hewlett MM, Addo N, Kwan E, Manno R, Fahimi J, Becker DF, Raven MC. Effectiveness of a Novel Emergency Department Psychiatric Care Model in Reducing Length of Stay. Ann Emerg Med. 2026 Jul 8. PMID: 42421276.
Samartzis L, Dunger D, et al. Impact of psychiatric nurse practitioners on emergency department throughput for psychiatric patients: a systematic review. J Emerg Med. 2021;60(2):157-165.
Chang G, Decker C, Brown G. Emergency department length of stay for patients with psychiatric complaints. Acad Emerg Med. 2017;24(7):789-795.

