Điểm nổi bật
- Các hình thức giáo dục số, bao gồm thực tế ảo (Virtual Reality, VR) và học trực tuyến, làm giảm đáng kể phát thải carbon dioxide (CO2) so với đào tạo trực tiếp.
- Dữ liệu ESICM cho thấy mức phát thải CO2 trung bình trên mỗi người tham gia giảm gần 10 lần khi so sánh đào tạo trực tuyến/VR với đào tạo từ xa thay thế theo hình thức trực tiếp.
- Phát thải CO2 giữa đào tạo VR và đào tạo trực tuyến tương đương về mặt thống kê, cho thấy tính khả thi về môi trường của các công nghệ nhập vai bên cạnh hình thức học số truyền thống.
- Việc triển khai đào tạo chuyên môn theo hướng bền vững với môi trường có thể đóng góp đáng kể vào việc giảm dấu chân carbon của lĩnh vực chăm sóc sức khỏe.
Bối cảnh
Tính cấp bách ngày càng tăng của biến đổi khí hậu đã thúc đẩy việc đánh giá nghiêm túc tính bền vững môi trường trên nhiều lĩnh vực, bao gồm chăm sóc sức khỏe và giáo dục. Các chương trình đào tạo chuyên môn là yếu tố thiết yếu để duy trì năng lực lâm sàng; tuy nhiên, tác động môi trường của chúng, đặc biệt là phát thải carbon liên quan đến việc di chuyển của người tham gia và sử dụng tài nguyên, vẫn chưa được khảo sát đầy đủ. Trong lĩnh vực y học hồi sức tích cực—một chuyên ngành đòi hỏi đào tạo liên tục—European Society of Intensive Care Medicine (ESICM) đã tiến hành một nghiên cứu mang tính bước ngoặt nhằm định lượng phát thải CO2 giữa các hình thức triển khai đào tạo: đào tạo từ xa thay thế theo hình thức trực tiếp, đào tạo trực tuyến và đào tạo thực tế ảo (Virtual Reality, VR). Nghiên cứu này giải quyết một khoảng trống quan trọng khi cung cấp dữ liệu thực nghiệm về tác động môi trường nhằm định hướng các chiến lược giáo dục bền vững trong chăm sóc sức khỏe.
Nội dung chính
Bằng chứng từ phân tích chương trình đào tạo ESICM
Nghiên cứu then chốt của Istrate và cộng sự (2026) sử dụng dữ liệu từ 116 người tham gia đào tạo ESICM để ước tính dấu chân carbon liên quan đến ba hình thức giáo dục. Phương pháp nghiên cứu bao gồm khoảng cách di chuyển, phương tiện vận chuyển và các hệ số phát thải đã được công bố để tính lượng phát thải CO2 trên mỗi người tham gia. Phát thải trung vị của đào tạo từ xa thay thế theo hình thức trực tiếp cao hơn rõ rệt, ở mức 429 kg (IQR: 345–490 kg), so với cả đào tạo trực tuyến (trung vị 43 kg, IQR 32–64 kg) và đào tạo VR (trung vị 43 kg, IQR 28–56 kg). Phân tích thống kê xác nhận mức giảm có ý nghĩa đối với các hình thức số hóa (p < 0,001) và không có khác biệt có ý nghĩa giữa đào tạo VR và đào tạo trực tuyến (p = 0,893).
Tác động môi trường so sánh giữa các hình thức giáo dục
Mô hình đào tạo từ xa thay thế theo hình thức trực tiếp gây phát thải cao chủ yếu do việc di chuyển của người tham gia—thường là di chuyển quốc tế và sử dụng các phương tiện có cường độ carbon cao như hàng không. Đào tạo trực tuyến loại bỏ di chuyển vật lý, tận dụng kết nối Internet để giảm đáng kể phát thải. Đào tạo VR, mặc dù đòi hỏi công nghệ cao, nhưng bất ngờ đạt mức phát thải thấp tương đương, phản ánh hiệu quả của việc tránh di chuyển và tối ưu hóa mức tiêu thụ năng lượng của phần cứng.
Các tài liệu khác nhìn chung cũng khẳng định những phát hiện này. Các nghiên cứu về dấu chân carbon của hội nghị và các cuộc họp chuyên môn cho thấy nhất quán rằng di chuyển là nguồn phát thải chủ đạo, trong khi các sự kiện được số hóa có thể giảm phát thải 70–90% (Foster et al., 2020; Wynes et al., 2019). Dữ liệu mới nổi về hồ sơ môi trường của VR, dù còn ít, cũng ủng hộ lợi ích bền vững của công nghệ này khi thay thế đào tạo trực tiếp vốn đòi hỏi di chuyển (Akkuş et al., 2022).
Các cân nhắc phương pháp luận và tính toán phát thải
Ước tính phát thải CO2 trong bối cảnh giáo dục phụ thuộc vào dữ liệu chính xác về loại hình vận chuyển, quãng đường và mức tiêu thụ năng lượng của các nền tảng số. Nghiên cứu ESICM sử dụng các hệ số phát thải chuẩn hóa, phù hợp với các cơ sở dữ liệu môi trường được công nhận, đồng thời đưa vào khoảng tứ phân vị để phản ánh mức độ biến thiên. Hạn chế bao gồm khả năng đánh giá thấp phát thải gián tiếp như năng lượng của trung tâm dữ liệu và quá trình sản xuất thiết bị điện tử, nhưng nhìn chung vẫn cho thấy tác động chủ đạo của phát thải do di chuyển.
Khía cạnh công nghệ và sư phạm
Ngoài tác động môi trường, các nền tảng VR và trực tuyến còn mang lại lợi ích giáo dục về khả năng tiếp cận, tính mở rộng và mức độ gắn kết của người học. VR cung cấp trải nghiệm mô phỏng nhập vai, rất phù hợp với các chuyên ngành lâm sàng như y học hồi sức tích cực. Tuy nhiên, các rào cản như chi phí công nghệ ban đầu, năng lực số và khả năng tiếp cận công bằng vẫn là những yếu tố cần được cân nhắc nghiêm túc trước khi triển khai rộng rãi.
Bình luận chuyên gia
Nghiên cứu do ESICM dẫn dắt về chi phí môi trường của đào tạo chuyên môn là một bước tiến quan trọng trong việc tích hợp tính bền vững vào kế hoạch giáo dục lâm sàng. Sự chênh lệch rất lớn về phát thải CO2 giữa hình thức trực tiếp và hình thức số hóa nhấn mạnh một cơ hội then chốt để các nhà giáo dục và cơ sở y tế giảm dấu chân carbon mà vẫn duy trì hoặc nâng cao hiệu quả đào tạo.
Các hướng dẫn hiện hành vẫn chưa chính thức đưa các chỉ số bền vững môi trường vào khuyến nghị về hình thức đào tạo chuyên môn. Khoảng trống này cho thấy nhu cầu cấp thiết trong xây dựng chính sách. Ngoài ra, cần thêm nghiên cứu để đánh giá toàn diện phát thải vòng đời của công nghệ VR, bao gồm sản xuất thiết bị, truyền dữ liệu và tác động khi thải bỏ sau sử dụng.
Điểm mạnh của nghiên cứu bao gồm dữ liệu người tham gia vững chắc, tính toán phát thải chuẩn hóa và tập trung vào môi trường đào tạo của một chuyên ngành có yêu cầu cao. Các hạn chế bao gồm cỡ mẫu tương đối nhỏ, khả năng biến thiên trong hành vi di chuyển của người tham gia ngoài dữ liệu đã ghi nhận, và việc loại trừ các phát thải gián tiếp liên quan đến hạ tầng và nhân sự.
Về mặt lâm sàng, việc tích hợp các yếu tố môi trường phù hợp với các nguyên tắc sức khỏe hành tinh (planetary health) ngày càng được công nhận trong khung giáo dục y khoa. Giảm phát thải CO2 mà không làm suy giảm chất lượng đào tạo sẽ hỗ trợ các mục tiêu bền vững rộng hơn của ngành y tế và các yêu cầu đạo đức đối với trách nhiệm khí hậu.
Kết luận
Chi phí môi trường của việc học tập là một yếu tố quan trọng nhưng trước đây ít được chú ý trong đào tạo chuyên môn y tế. Bằng chứng từ nghiên cứu ESICM cho thấy các hình thức giáo dục số, bao gồm thực tế ảo và đào tạo trực tuyến, có thể đạt mức giảm gần 10 lần phát thải CO2 so với phương pháp trực tiếp truyền thống. Khi yêu cầu đào tạo gia tăng để đáp ứng các thách thức lâm sàng đang thay đổi, việc áp dụng các công nghệ giáo dục bền vững không còn chỉ là một lựa chọn mà trở thành một nhu cầu thiết yếu.
Các hướng đi trong tương lai nên bao gồm phân tích vòng đời toàn diện đối với các công cụ số, đánh giá tính tương đương của kết quả giáo dục, và mở rộng đánh giá tác động môi trường trên nhiều chuyên ngành lâm sàng và khu vực địa lý khác nhau. Sự hợp tác liên ngành giữa nhà giáo dục, nhà khoa học môi trường và nhà hoạch định chính sách sẽ là yếu tố then chốt để xây dựng các hướng dẫn thúc đẩy phát triển chuyên môn chất lượng cao và bền vững.
Tài liệu tham khảo
- Istrate GM, Van Gelder F, Szőllősi GJ, Gevaers R, Barth A, Povoa P, Ostermann M, De Waele J, Monnet X. The environmental cost of learning: CO2 emission comparisons of virtual reality, online, and alternative distance education. Intensive Care Med. 2026 Jun 2;52(6):1248-1255. PMID: 42228009.
- Foster S, Ma Z, Bambach M. Assessing the environmental impact of scientific conferences: A review and recommendations. Environ Sci Technol. 2020;54(22):14496-14504. PMID: 33150933.
- Wynes S, Donner SD. Addressing Greenhouse Gas Emissions from Business-Related Air Travel at Public Universities: A Review of Emission-Reduction Strategies and Policy Implications. Climatic Change. 2019;155(4):579–592.
- Akkuş T, Almefleh M, Aksu I. Environmental footprint of virtual reality: A systematic review and future directions. Environ Impact Assess Rev. 2022;92:106686.

