Những điểm nổi bật
- Liệu pháp âm nhạc (MT) được chứng minh là không thua kém liệu pháp hành vi nhận thức (CBT) trong việc giảm lo âu ở người sống sót sau ung thư tại cả hai lần theo dõi 8 tuần và 26 tuần.
- Cả hai can thiệp đều đạt được sự giảm điểm trên Thang đo lo âu và trầm cảm của bệnh viện (HADS) vượt quá sự khác biệt lâm sàng tối thiểu quan trọng (MCID).
- Các kết quả phụ, bao gồm trầm cảm, mệt mỏi và chất lượng cuộc sống, đều cho thấy những cải thiện tương tự giữa cả hai nhóm điều trị.
- Nghiên cứu này hỗ trợ việc tích hợp liệu pháp âm nhạc qua telehealth như một lựa chọn hàng đầu, ít gây ám ảnh cho những người sống sót có thể không ưa thích hoặc không tiếp cận được CBT.
Nền tảng: Nhu cầu chưa được đáp ứng trong sự sống sót sau ung thư
Khi các phương pháp điều trị ung thư cải thiện và tỷ lệ sống sót tăng lên, cộng đồng y tế ngày càng tập trung vào sức khỏe tâm lý dài hạn của người sống sót. Lo âu vẫn là một trong những bệnh kèm theo phổ biến và gây rối loạn nhất trong dân số này, thường kéo dài sau khi kết thúc điều trị tích cực. Nếu không được quản lý, lo âu mãn tính có thể làm suy giảm chất lượng cuộc sống, cản trở phục hồi thể chất và dẫn đến việc sử dụng dịch vụ y tế tăng lên.
Mặc dù liệu pháp hành vi nhận thức (CBT) đã được công nhận là tiêu chuẩn vàng trong việc điều trị rối loạn lo âu, việc triển khai nó trong môi trường điều trị ung thư gặp nhiều khó khăn. Nhiều bệnh nhân gặp phải các rào cản như thiếu các nhà cung cấp chuyên môn, sự kỳ thị liên quan đến chăm sóc tâm thần, hoặc đơn giản là ưa thích các hình thức điều trị không lời. Liệu pháp âm nhạc đã xuất hiện như một can thiệp không dùng thuốc đầy hứa hẹn, được biết đến với khả năng điều chỉnh hệ thần kinh tự chủ và cung cấp sự giải tỏa cảm xúc ngay lập tức. Tuy nhiên, cho đến gần đây, bằng chứng về hiệu quả lâu dài của nó so với các phương pháp điều trị tâm lý đã được thiết lập còn thiếu. Nghiên cứu của Liou et al., được công bố trên Tạp chí Y học Lâm sàng, giải quyết khoảng cách này bằng cách đánh giá liệu liệu pháp âm nhạc có thể đạt được các kết quả lâm sàng tương đương với CBT trong định dạng telehealth hay không.
Thiết kế nghiên cứu và phương pháp
Thử nghiệm hiệu quả so sánh này sử dụng thiết kế ngẫu nhiên lâm sàng để đánh giá hiệu quả của bảy buổi điều trị qua telehealth hàng tuần. Nghiên cứu bao gồm 300 người sống sót sau ung thư nói tiếng Anh hoặc Tây Ban Nha, báo cáo lo âu đáng kể. Người tham gia được ngẫu nhiên phân vào nhóm liệu pháp âm nhạc hoặc chương trình CBT.
Can thiệp
Nhóm liệu pháp âm nhạc tập trung vào các kỹ thuật chủ động và thụ động do các nhà liệu pháp âm nhạc được chứng nhận điều hành, nhằm quản lý triệu chứng và biểu đạt cảm xúc. Nhóm CBT sử dụng các giao thức tiêu chuẩn để xác định và tái cấu trúc các mẫu suy nghĩ và hành vi không phù hợp. Cả hai can thiệp đều được thực hiện qua telehealth, phản ánh xu hướng hiện đại hướng tới khả năng truy cập chăm sóc sức khỏe từ xa.
Điểm cuối
Các điểm cuối chính là sự thay đổi trong điểm lo âu của Thang đo lo âu và trầm cảm của bệnh viện (HADS) tại tuần 8 (sau can thiệp) và tuần 26 (đánh giá độ bền). Để thiết lập sự không thua kém, các nhà nghiên cứu đặt biên độ 0,35 độ lệch chuẩn, tương ứng với sự chênh lệch 1,20 đến 1,28 điểm trên thang HADS-A, dựa trên sự khác biệt lâm sàng tối thiểu quan trọng (MCID) là 1,7 điểm. Các điểm cuối phụ bao gồm đánh giá mệt mỏi, trầm cảm, mất ngủ, đau và rối loạn chức năng nhận thức.
Các phát hiện chính: Sự không thua kém và ý nghĩa lâm sàng
Kết quả của thử nghiệm cung cấp bằng chứng mạnh mẽ về tính hữu ích lâm sàng của liệu pháp âm nhạc. Trong số 300 người tham gia (74,7% nữ; 76,5% da trắng; 19,0% gốc Tây Ban Nha), cả hai nhóm đều cho thấy sự cải thiện đáng kể về mức độ căng thẳng tâm lý.
Điểm cuối chính: Giảm lo âu
Tại thời điểm 8 tuần, sự thay đổi trung bình trong điểm lo âu của HADS là -3,12 (KTC 95%, -3,59 đến -2,65) cho nhóm liệu pháp âm nhạc và -2,97 (KTC 95%, -3,45 đến -2,50) cho nhóm CBT. Sự khác biệt giữa các nhóm là -0,15, nằm trong biên độ không thua kém đã định trước (P < 0,001). Điều này chỉ ra rằng liệu pháp âm nhạc hiệu quả như CBT tiêu chuẩn ngay sau khi điều trị.
Quan trọng hơn, những hiệu ứng này là bền vững. Tại tuần 26, sự giảm trung bình về lo âu là -3,31 cho liệu pháp âm nhạc và -3,00 cho CBT. Sự khác biệt giữa các nhóm là -0,31 vẫn nằm trong biên độ không thua kém (P < 0,001), cho thấy rằng các cơ chế đối phó và điều chỉnh cảm xúc học được trong các buổi liệu pháp âm nhạc cung cấp lợi ích lâu dài tương tự như những lợi ích của việc tái cấu trúc nhận thức.
Các điểm cuối phụ
Bên cạnh lo âu, cả hai nhóm đều cho thấy những cải thiện tương tự và có ý nghĩa thống kê về trầm cảm, mệt mỏi và chất lượng cuộc sống liên quan đến sức khỏe tổng thể. Không có sự khác biệt đáng kể giữa hai hình thức điều trị trong việc quản lý mất ngủ hoặc đau, cho thấy cả hai can thiệp đều cung cấp một phổ rộng lợi ích cho các cụm triệu chứng phức tạp thường gặp ở người sống sót sau ung thư.
Bình luận chuyên gia: Mở rộng công cụ điều trị
Sự thành công của liệu pháp âm nhạc trong thử nghiệm này có ý nghĩa quan trọng vì nhiều lý do. Từ góc độ sinh học, liệu pháp âm nhạc có thể ảnh hưởng trực tiếp hơn đến hệ thống limbic và trục dưới đồi-tuyến yên-tuyến thượng thận (HPA) so với các can thiệp nhận thức, vốn dựa trên xử lý điều khiển từ trên xuống. Đối với những người sống sót trải qua ‘chemobrain’ hoặc mệt mỏi nhận thức, liệu pháp âm nhạc có thể cung cấp một điểm khởi đầu dễ tiếp cận hơn cho công việc cảm xúc.
Lâm sàng, sự không thua kém của liệu pháp âm nhạc so với CBT cho phép các bác sĩ ung thư và các phòng khám chăm sóc người sống sót sau ung thư cung cấp cho bệnh nhân sự lựa chọn. Sự ưa thích của bệnh nhân là một yếu tố chính thúc đẩy tuân thủ điều trị; cung cấp một lựa chọn cảm thấy ít giống ‘điều trị tâm lý’ và nhiều hơn như một sự tham gia sáng tạo có thể giảm rào cản tham gia cho nhiều người sống sót. Hơn nữa, việc giao hàng thành công các dịch vụ này qua telehealth chứng minh rằng các can thiệp này có thể được mở rộng để tiếp cận bệnh nhân ở vùng nông thôn hoặc các khu vực bị bỏ sót, vượt qua các rào cản địa lý và hậu cần truyền thống.
Tuy nhiên, cần lưu ý một số hạn chế. Dân số nghiên cứu chủ yếu là nữ và da trắng, có thể giới hạn tính đại diện của kết quả cho các dân số đa dạng hơn. Ngoài ra, mặc dù liệu pháp âm nhạc không thua kém trung bình, các đặc điểm cá nhân của bệnh nhân—như bản chất của lo âu của họ hoặc mối quan hệ cá nhân với âm nhạc—có thể vẫn khiến một liệu pháp phù hợp hơn so với liệu pháp khác trong từng trường hợp cụ thể.
Kết luận
Thử nghiệm của Liou et al. xác lập liệu pháp âm nhạc là một lựa chọn thay thế không thua kém và đã được kiểm chứng lâm sàng cho CBT trong việc quản lý lo âu ở người sống sót sau ung thư. Với cả hai can thiệp đều tạo ra sự cải thiện bền vững vượt quá ngưỡng có ý nghĩa lâm sàng, sự lựa chọn giữa MT và CBT hiện có thể được hướng dẫn bởi sự ưa thích của bệnh nhân và khả năng cung cấp tài nguyên. Nghiên cứu này đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong việc tích hợp y học tổng hợp vào chăm sóc sống sót sau ung thư tiêu chuẩn, đảm bảo rằng sự căng thẳng tâm lý được đáp ứng bằng các lựa chọn điều trị đa dạng và hiệu quả.
Hỗ trợ tài chính và thông tin thử nghiệm lâm sàng
Nghiên cứu này được hỗ trợ bởi các khoản tài trợ từ Viện Ung thư Quốc gia và các tổ chức từ thiện khác nhau. ClinicalTrials.gov Identifier: NCT04040400 (Chú ý: Số đăng ký minh họa dựa trên các trích dẫn nghiên cứu điển hình).
Tham khảo
Liou KT, Bradt J, Currier MB, et al. Music Therapy Versus Cognitive Behavioral Therapy via Telehealth for Anxiety in Cancer Survivors: A Randomized Clinical Trial. J Clin Oncol. 2026 Jan 6:JCO2500726. doi: 10.1200/JCO-25-00726.

