Những điểm nổi bật
- Thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên DECAF đã phát hiện rằng việc tiêu thụ cà phê có cafein (trung bình 1 cốc mỗi ngày) liên quan đến nguy cơ tái phát rung nhĩ (AF) hoặc rung nhanh nhĩ thấp hơn 39% so với việc cai hoàn toàn cafein.
- Nghiên cứu đã tuyển chọn 200 bệnh nhân sau khi chuyển đổi điện thành công, thách thức niềm tin lâm sàng lâu dài cho rằng cafein là một yếu tố kích thích loạn nhịp.
- Điểm kết thúc chính là sự tái phát lâm sàng xảy ra ở 47% nhóm tiêu thụ cà phê so với 64% nhóm cai (HR 0.61; 95% CI, 0.42-0.89; P = .01).
- Dữ liệu an toàn cho thấy không có sự khác biệt đáng kể về các sự cố bất lợi giữa những người tiêu thụ cà phê và những người cai.
Giới thiệu: Đánh giá lại mối liên hệ giữa cafein và loạn nhịp
Trong nhiều thập kỷ, một trong những lời khuyên phổ biến nhất mà các bác sĩ đưa ra cho bệnh nhân bị rung nhĩ (AF) là tránh cafein. Lời khuyên này chủ yếu dựa trên hiểu biết lý thuyết về cafein là một methylxanthine tăng cường hoạt động của hệ thần kinh giao cảm và hoạt động như một chất ức chế phosphodiesterase, có thể làm giảm ngưỡng cho hoạt động ngoại vi. Tuy nhiên, phần lớn ‘tri thức thông thường’ này dựa trên bằng chứng kinh nghiệm hoặc các quan sát nhỏ, không kiểm soát thay vì dữ liệu thử nghiệm lâm sàng nghiêm ngặt.
Cà phê là đồ uống chứa cafein được tiêu thụ rộng rãi nhất ở Hoa Kỳ và trên toàn thế giới. Khi AF đạt tỷ lệ dịch tễ học trong dân số già, việc hiểu tác động thực sự của các yếu tố lối sống như việc tiêu thụ cà phê là rất quan trọng. Thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên DECAF (Tiêu thụ hoặc cai cà phê có cafein để giảm rung nhĩ) được thiết kế để cung cấp bằng chứng chất lượng cao để hỗ trợ hoặc bác bỏ việc hạn chế cafein trong quản lý AF.
Gánh nặng bệnh tật và bối cảnh lâm sàng
Rung nhĩ là rối loạn nhịp tim kéo dài phổ biến nhất, liên quan đến tỷ lệ mắc bệnh đáng kể, bao gồm đột quỵ, suy tim và suy giảm nhận thức. Đối với nhiều bệnh nhân, chuyển đổi điện là chiến lược chính để phục hồi nhịp xoang. Tuy nhiên, việc duy trì nhịp xoang sau khi chuyển đổi điện vẫn là một thách thức lâm sàng lớn, với tỷ lệ tái phát cao thường đòi hỏi điều trị thuốc chống loạn nhịp kéo dài hoặc đốt tiêu bằng catheter.
Bệnh nhân thường rất tích cực trong việc thay đổi lối sống để ngăn ngừa tái phát. Khi bệnh nhân hỏi về chế độ ăn uống và các yếu tố kích thích, cafein thường đứng đầu danh sách. Nếu cafein không thực sự gây loạn nhịp — hoặc nếu nó có tác dụng bảo vệ — việc cai không cần thiết có thể dẫn đến chất lượng cuộc sống giảm mà không mang lại lợi ích lâm sàng. Thử nghiệm DECAF giải quyết nhu cầu y tế chưa được đáp ứng này bằng cách cung cấp một so sánh ngẫu nhiên giữa tiêu thụ và cai trong dân số có nguy cơ cao sau khi chuyển đổi điện.
Thiết kế nghiên cứu và phương pháp
Thử nghiệm DECAF là một thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên, mở nhãn, tiến hành tại năm bệnh viện lớn ở Hoa Kỳ, Canada và Úc. Nghiên cứu đã tuyển chọn 200 người trưởng thành là người uống cà phê hiện tại hoặc trước đây. Người tham gia có AF kéo dài hoặc rung nhanh nhĩ với tiền sử AF và được chỉ định chuyển đổi điện.
Can thiệp và đối chứng
Người tham gia được phân ngẫu nhiên theo tỷ lệ 1:1 vào hai nhóm riêng biệt:
1. Nhóm Tiêu thụ Cà Phê (n = 100): Bệnh nhân được khuyến khích tiêu thụ ít nhất một cốc cà phê có cafein mỗi ngày.
2. Nhóm Cai (n = 100): Bệnh nhân được chỉ định hoàn toàn tránh cả cà phê có cafein và cà phê không cafein, cũng như các sản phẩm chứa cafein khác (như trà, soda, và sô cô la).
Thời gian theo dõi là sáu tháng, với mục tiêu chính là xác định tác động của các can thiệp này đối với sự tái phát của AF hoặc rung nhanh nhĩ. Liều lượng cà phê ban đầu giữa các nhóm tương tự, trung bình khoảng 7 cốc mỗi tuần.
Điểm kết thúc và giám sát
Điểm kết thúc chính là sự tái phát lâm sàng của AF hoặc rung nhanh nhĩ trong thời gian theo dõi 6 tháng. Tuân thủ được theo dõi thông qua tự báo cáo, và nghiên cứu sử dụng lịch trình theo dõi nghiêm ngặt kết thúc vào tháng 6 năm 2025.
Kết quả chính: Tác dụng bảo vệ của cà phê
Kết quả của thử nghiệm DECAF rất đáng chú ý và trái ngược với kỳ vọng truyền thống. Cuối thời gian theo dõi 6 tháng, có sự khác biệt đáng kể về kết quả chính giữa hai nhóm.
Điểm kết thúc chính: Sự tái phát AF/Flutter
Trong nhóm tiêu thụ cà phê, 47% bệnh nhân trải qua sự tái phát của AF hoặc rung nhanh nhĩ. Ngược lại, 64% bệnh nhân trong nhóm cai trải qua sự tái phát. Điều này tương đương với tỷ lệ nguy cơ (HR) là 0.61 (95% CI, 0.42-0.89; P = .01), chỉ ra rằng việc tiếp tục uống cà phê có cafein giảm 39% nguy cơ tái phát.
Phân tích thứ cấp và tính nhất quán
Khi phân tích sự tái phát AF cụ thể (loại trừ rung nhanh nhĩ đơn lẻ), lợi ích của việc tiêu thụ cà phê vẫn tương đương và có ý nghĩa thống kê. Liều lượng trung bình trong nhóm tiêu thụ trong suốt thử nghiệm là 7 cốc mỗi tuần, trong khi nhóm cai giảm liều lượng trung bình xuống 0 cốc mỗi tuần, xác nhận tuân thủ cao đối với các giao thức nghiên cứu.
An toàn và các sự cố bất lợi
Một trong những lo ngại chính về việc tiêu thụ cafein ở bệnh nhân tim mạch là khả năng gây ra các sự cố bất lợi như đánh trống ngực, mất ngủ hoặc tăng huyết áp cấp. Tuy nhiên, thử nghiệm DECAF báo cáo không có sự khác biệt đáng kể về tỷ lệ sự cố bất lợi giữa hai nhóm. Điều này cho thấy rằng đối với bệnh nhân AF sau khi chuyển đổi điện trung bình, việc tiêu thụ cà phê vừa phải không chỉ an toàn mà còn có thể có lợi.
Bình luận chuyên gia và hiểu biết cơ chế
Chúng ta có thể hòa hợp những kết quả này với niềm tin lâu dài cho rằng cafein kích thích loạn nhịp? Có một số cơ chế sinh học có thể giải thích tại sao cà phê có thể bảo vệ chống lại sự tái phát AF.
Chống lại thụ thể adenosine
Cafein là một chất đối kháng mạnh của thụ thể adenosine. Adenosine được biết đến là làm ngắn thời gian không kích thích của nhĩ, có thể tạo điều kiện cho các mạch tái nhập duy trì AF. Bằng cách chặn các thụ thể này, cafein có thể thực sự làm dài thời gian không kích thích của nhĩ, do đó hoạt động như một chất chống loạn nhịp nhẹ.
Tính chất chống oxy hóa và chống viêm
Cà phê là một loại đồ uống phức tạp chứa hàng trăm hợp chất sinh học hoạt động, bao gồm polyphenol và chất chống oxy hóa. Rung nhĩ có liên quan chặt chẽ với stress oxy hóa và viêm hệ thống, thúc đẩy sự tái tạo nhĩ. Tính chất chống oxy hóa của cà phê có thể làm giảm quá trình này, khiến mô nhĩ ít dễ dàng tái phát loạn nhịp.
Tính tổng quát lâm sàng
Cần lưu ý rằng thử nghiệm DECAF chỉ tập trung vào những người uống cà phê đã trải qua chuyển đổi điện. Mặc dù kết quả là vững chắc, chúng có thể không nhất thiết áp dụng cho bệnh nhân có AF kịch phát nặng đã xác định cafein là một yếu tố kích thích cụ thể, đặc biệt. Tuy nhiên, đối với dân số rộng lớn của bệnh nhân AF, dữ liệu này cho thấy rằng việc khuyên cai cafein một cách chung chung không còn dựa trên bằng chứng.
Kết luận: Một sự thay đổi trong thực hành lâm sàng
Thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên DECAF cung cấp bằng chứng cấp cao rằng việc tiêu thụ cà phê có cafein, trung bình một cốc mỗi ngày, liên quan đến tỷ lệ tái phát AF thấp hơn đáng kể sau khi chuyển đổi điện thành công so với việc cai hoàn toàn. Nghiên cứu này hiệu quả lật ngược câu chuyện về cafein và rối loạn nhịp tim.
Đối với các bác sĩ, kết luận rõ ràng: thay vì tư vấn phản xạ cho bệnh nhân AF ngừng uống cà phê, chúng ta nên chia sẻ bằng chứng này rằng việc tiêu thụ vừa phải có thể thực sự hỗ trợ việc duy trì nhịp xoang. Cách tiếp cận này không chỉ phù hợp với bằng chứng hiện tại mà còn tôn trọng chất lượng cuộc sống và sở thích chế độ ăn uống của bệnh nhân.
Hỗ trợ tài chính và đăng ký
Nghiên cứu này được hỗ trợ bởi các khoản tài trợ tổ chức từ các trung tâm tham gia. Thử nghiệm được đăng ký tại ClinicalTrials.gov với mã định danh NCT05121519.
Tài liệu tham khảo
1. Wong CX, Cheung CC, Montenegro G, et al. Caffeinated Coffee Consumption or Abstinence to Reduce Atrial Fibrillation: The DECAF Randomized Clinical Trial. JAMA. 2026;335(4):317-325. doi:10.1001/jama.2025.21056.
2. Marcus GM. Caffeine and Arrhythmias: Time to Grind the Conventional Wisdom? Journal of the American College of Cardiology. 2020;75(13):1563-1565.
3. Voskoboinik A, Koh Y, Kistler PM. Cardiovascular effects of curcumin and caffeine: A review. Trends in Cardiovascular Medicine. 2022;32(2):67-75.

