Các Trung Tâm Chấn Thương của Hoa Kỳ Đang Hoạt Động Gần Năng Lực Tối Đa, Để Lại Ít Phòng Trong Trường Hợp Nhiều Người Bị Thương

Các Trung Tâm Chấn Thương của Hoa Kỳ Đang Hoạt Động Gần Năng Lực Tối Đa, Để Lại Ít Phòng Trong Trường Hợp Nhiều Người Bị Thương

Những Điểm Nổi Bật của Đánh Giá Năng Lực Chấn Thương Quốc Gia

Sự bền vững của hệ thống chấn thương Hoa Kỳ ngày càng bị đặt dưới sự giám sát khi nhu cầu về dịch vụ cấp cứu tăng lên. Một nghiên cứu toàn diện gần đây được công bố trên JAMA Surgery cung cấp cái nhìn nghiêm túc về tình trạng hiện tại của việc sử dụng trung tâm chấn thương. Những điểm nổi bật bao gồm:

1. Các trung tâm chấn thương cấp I và II, là xương sống của hệ thống, liên tục hoạt động với công suất cao, thường xuyên vượt quá 80% cho giường nội trú và 75% cho giường chăm sóc đặc biệt.
2. Tại các vùng Nam và Tây, gần 80% các trung tâm cấp I và II duy trì các mức công suất cao này trong hơn 75 tuần của thời gian nghiên cứu.
3. Mô phỏng cho thấy một lượng bệnh nhân tăng đột biến chỉ 241 người mỗi ngày trên toàn quốc sẽ làm bão hòa tất cả các giường chấn thương được chỉ định trong vòng 90 ngày.
4. Trong các thảm họa lớn với tỷ lệ người bị thương cao hơn (1.500 đến 2.000 người mỗi ngày), thâm hụt giường chấn thương quốc gia có thể vượt quá 20.000 giường chỉ trong 45 ngày.

Bối Cảnh: Sự Giòn Giã của Mạng An Toàn Hoa Kỳ

Hệ thống chấn thương Hoa Kỳ được thiết kế để cung cấp dịch vụ chăm sóc chuyên sâu nhanh chóng cho các chấn thương đe dọa tính mạng. Trung tâm của hệ thống này là các trung tâm chấn thương cấp I và II, cung cấp trình độ chuyên môn phẫu thuật cao nhất và khả năng cung cấp tài nguyên. Tuy nhiên, các trung tâm này không tồn tại trong chân không; chúng cũng đóng vai trò là trung tâm chăm sóc tổng hợp thứ ba cho dân số già hóa với các bệnh phức tạp.

Trong những năm gần đây, sự giao thoa giữa lượng chấn thương hàng ngày tăng lên, các đợt bùng phát hô hấp theo mùa, và thiếu hụt nhân viên y tế đã đẩy nhiều bệnh viện đến giới hạn. Mặc dù hệ thống được thiết kế để xử lý các trường hợp khẩn cấp cá nhân, khả năng quản lý ‘sự gia tăng’—sự tăng đột biến về số lượng từ các vụ xả súng hàng loạt, thảm họa tự nhiên, hoặc tai nạn công nghiệp—vẫn là một mối quan tâm quan trọng đối với an ninh quốc gia và sức khỏe cộng đồng. Cho đến nay, vẫn còn thiếu dữ liệu chi tiết, cấp độ cơ sở để lượng hóa chính xác ‘khả năng dự phòng’ tồn tại trong hạ tầng chấn thương quốc gia.

Thiết Kế và Phương Pháp Nghiên Cứu

Trong một nghiên cứu cắt ngang do Acharya et al. dẫn đầu, các nhà nghiên cứu đã phân tích dữ liệu 121 tuần từ tháng 1 năm 2022 đến tháng 4 năm 2024. Nghiên cứu sử dụng báo cáo khả năng cung cấp giường và công suất từ Bộ Y Tế và Dịch Vụ Nhân Sinh Hoa Kỳ (HHS).

Phân tích bao gồm 2.027 bệnh viện có trung tâm chấn thương được chỉ định trên toàn Hoa Kỳ. Các nhà nghiên cứu phân loại các cơ sở theo mức độ chấn thương (từ I đến V) và khu vực địa lý. Các chỉ số chính được đánh giá là tỷ lệ công suất trung bình hàng tuần cho giường nội trú người lớn và đơn vị chăm sóc đặc biệt (ICU).

Mô Phỏng Sự Gia Tăng Bệnh Nhân

Để đi xa hơn dữ liệu công suất tĩnh, nhóm đã tiến hành mô phỏng để đánh giá cách hệ thống sẽ phản ứng với một sự gia tăng đột ngột và kéo dài. Họ giả định rằng 10% tổng số 36.101 giường chấn thương dành cho người lớn ở các trung tâm cấp I/II trên toàn quốc (khoảng 3.610 giường) sẽ sẵn sàng cho bệnh nhân chấn thương mới. Sau đó, họ thử nghiệm các kịch bản gia tăng bệnh nhân khác nhau, thay đổi số lượng nhập viện hàng ngày và thời gian dự kiến ​​ở lại (LOS) để xác định hệ thống sẽ đạt điểm bão hòa nhanh như thế nào.

Kết Quả Chính: Hệ Thống Bị Gánh Nặng Đến Giới Hạn

Kết quả của nghiên cứu cho thấy hệ thống chấn thương Hoa Kỳ hiện đang hoạt động trong tình trạng ‘gánh nặng kéo dài’.

Tỷ Lệ Công Suất Theo Mức Độ Chấn Thương và Khu Vực

Các trung tâm chấn thương cấp I và II, quan trọng trong việc điều trị cho những bệnh nhân bị chấn thương nghiêm trọng nhất, được phát hiện là được sử dụng nhiều nhất. Trong hầu hết các khu vực, các trung tâm này liên tục hoạt động với tỷ lệ công suất vượt quá 80% cho giường nội trú. Công suất ICU cũng tương tự cao, thường ở mức trên 75%.

Sự chênh lệch giữa các khu vực là đáng kể. Nam và Tây được xác định là các khu vực chịu áp lực nhiều nhất. Trong các khu vực này, khoảng 80% các trung tâm cấp I và II vượt quá ngưỡng công suất 80% cho giường nội trú trong 75 tuần hoặc lâu hơn trong thời gian nghiên cứu. Điều này cho thấy rằng đối với các bệnh viện này, công suất cao không phải là sự gia tăng theo mùa mà là hiện thực vận hành vĩnh viễn. Ngược lại, các trung tâm chấn thương cấp III và thấp hơn có tỷ lệ công suất tổng thể thấp hơn, mặc dù chúng có sự biến động khu vực đáng kể hơn.

Kịch Bản Mô Phỏng Sự Gia Tăng và Thâm Hụt Giường

Kết quả mô phỏng đưa ra cảnh báo nghiêm trọng cho công tác chuẩn bị ứng phó thảm họa. Trong kịch bản ‘dịu’ với sự gia tăng kéo dài 241 bệnh nhân mỗi ngày—khoảng quy mô của một thảm họa đa thành phố hoặc một cuộc khủng hoảng dân sự kéo dài—khả năng tiếp nhận của các giường chấn thương được chỉ định trên toàn quốc sẽ hoàn toàn bão hòa trong vòng 90 ngày.

Khi mô phỏng tăng sự gia tăng lên 1.500–2.000 bệnh nhân mỗi ngày (phản ánh một thảm họa quốc gia hoặc khu vực lớn), hệ thống sụp đổ nhanh hơn nhiều. Trong các kịch bản này, thâm hụt giường chấn thương quốc gia vượt quá 20.000 giường trong vòng 45 ngày. Các mô hình này tính toán dựa trên các giả định về thời gian ở lại động, nghĩa là ngay cả khi các bệnh viện cố gắng xuất viện bệnh nhân nhanh hơn để tạo chỗ, số lượng bệnh nhân đến đột ngột vẫn sẽ làm quá tải hạ tầng hiện có.

Những Implications Lâm Sàng và Chính Sách

Những kết quả này có ý nghĩa sâu sắc đối với thực hành lâm sàng và chính sách y tế. Khi một bệnh viện hoạt động ở hoặc trên 80% công suất, hiệu suất của nó bắt đầu giảm. Hiện tượng này, thường được gọi là ‘crowding’ trong bệnh viện, liên quan đến thời gian chờ đợi tăng lên tại phòng cấp cứu, can thiệp phẫu thuật chậm trễ, và tỷ lệ lỗi y tế cao hơn.

Ngưỡng 80% và An Toàn Bệnh Nhân

Đối với các bác sĩ phẫu thuật chấn thương và bác sĩ cấp cứu, công suất cao có nghĩa là bệnh nhân đến với chấn thương đe dọa tính mạng có thể phải đối mặt với việc chậm trễ di chuyển từ phòng cấp cứu đến giường ICU hoặc phòng phẫu thuật. ‘Golden Hour’ của chăm sóc chấn thương—thời gian mà can thiệp nhanh chóng cải thiện đáng kể tỷ lệ sống sót—bị đe dọa khi không có không gian vật lý để điều trị bệnh nhân. Nghiên cứu nhấn mạnh rằng hệ thống chấn thương Hoa Kỳ còn rất ít ‘độ đàn hồi’ để đối phó với những điều không mong đợi.

Cân Bằng Tải theo Khu Vực là Giải Pháp

Một giải pháp tiềm năng được các chuyên gia thảo luận là việc triển khai các cơ chế cân bằng tải theo khu vực mạnh mẽ hơn. Hiện nay, các trung tâm chấn thương thường hoạt động như các thực thể riêng lẻ. Trong một sự kiện gia tăng, một trung tâm cấp I có thể bị quá tải trong khi trung tâm cấp III gần đó có giường trống. Tuy nhiên, các trung tâm cấp III có thể thiếu nhân viên và thiết bị chuyên môn cần thiết cho chấn thương phức tạp. Cải thiện khả năng chuyển nhanh các bệnh nhân đã ổn định từ các trung tâm cấp cao sang các trung tâm cấp thấp hơn có thể giải phóng các giường quan trọng, nhưng điều này yêu cầu sự phối hợp chính sách và khuyến khích tài chính đáng kể cho các trung tâm cấp thấp hơn để duy trì sự sẵn sàng.

Bình Luận của Chuyên Gia và Hạn Chế

Mặc dù nghiên cứu này cung cấp bản đồ chi tiết nhất về năng lực chấn thương cho đến nay, nhưng cần lưu ý một số hạn chế. Dữ liệu công suất từ HHS phản ánh tổng công suất của bệnh viện, không chỉ là giường chấn thương. Tuy nhiên, vì bệnh nhân chấn thương cần cùng các nguồn lực (điều dưỡng, chẩn đoán hình ảnh, ICU) như các bệnh nhân mắc bệnh nặng khác, tổng công suất là một đại diện liên quan cao cho năng lực chấn thương.

Các nhà phê bình có thể lập luận rằng các bệnh viện có thể ‘linh hoạt’ năng lực của mình bằng cách hủy bỏ các ca phẫu thuật tự nguyện hoặc mở các khu vực gia tăng. Mặc dù đúng, nhưng các biện pháp này là tạm thời và thường gây ra chi phí cao cho các nhóm bệnh nhân khác. Hơn nữa, mô phỏng giả định sự phân phối bệnh nhân trên toàn quốc, trong khi các thảm họa thực tế thường là cục bộ, có nghĩa là thâm hụt địa phương có thể xuất hiện sớm hơn so với các mô hình quốc gia.

Từ góc độ lâm sàng, dữ liệu nhấn mạnh sự cần thiết phải coi ‘sự bền vững của hệ thống chấn thương’ là trụ cột chính của chiến lược y tế quốc gia. Chúng ta không thể đơn giản xây dựng thêm giường; chúng ta phải tối ưu hóa cách sử dụng các giường hiện có thông qua việc tích hợp dữ liệu tốt hơn và hợp tác theo khu vực.

Kết Luận: Lời Kêu Gọi cho Hạ Tầng Bền Vững

Hệ thống chấn thương Hoa Kỳ là lá chắn chính của quốc gia chống lại tử vong do chấn thương, nhưng nó đang hoạt động ở mép giới hạn năng lực. Việc phát hiện rằng các trung tâm cấp I và II liên tục gần đầy cho thấy hệ thống thiếu năng lực dự phòng cần thiết để đáp ứng các thảm họa lớn.

Để giải quyết vấn đề này, quy hoạch năng lực chấn thương quốc gia phải vượt ra ngoài sự chuẩn bị cấp cơ sở để hướng tới một hạ tầng có thể mở rộng theo khu vực. Điều này bao gồm việc đầu tư vào công nghệ cân bằng tải, hỗ trợ sự sẵn sàng của các trung tâm cấp III và IV để tiếp nhận lượng bệnh nhân tràn, và đảm bảo rằng các trung tâm chấn thương không phải hy sinh chăm sóc hàng ngày để chuẩn bị cho các thảm họa. Nếu không có những thay đổi này, thảm họa lớn tiếp theo có thể tìm thấy một hệ thống không có nơi để đặt các bệnh nhân cần thiết nhất.

Tài Liệu Tham Khảo

1. Acharya P, Staudenmayer K, Jarman MP, Griffin R, Kerby JD, Hashmi ZG. Bed Capacity and Utilization at Hospitals With Trauma Centers. JAMA Surg. 2026 Feb 4. doi: 10.1001/jamasurg.2025.6406.
2. American College of Surgeons Committee on Trauma. Resources for Optimal Care of the Injured Patient. 2022.
3. National Academies of Sciences, Engineering, and Medicine. A National Trauma Care System: Integrating Military and Civilian Trauma Systems to Achieve Zero Preventable Deaths After Injury. Washington, DC: The National Academies Press; 2016.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận