Những điểm nổi bật
- Rifaximin và chế độ ăn ít FODMAP (LFD) cho thấy cải thiện tổng hợp triệu chứng tương đương sau bốn tuần, nhưng Rifaximin cung cấp sự giảm triệu chứng nhanh hơn đáng kể cho triệu chứng đầy hơi và đau bụng vào tuần thứ hai.
- Tuân thủ điều trị bằng Rifaximin (95,9%) cao đáng kể so với tuân thủ chế độ ăn ít FODMAP (77,8%), làm nổi bật lợi thế thực tế trong quản lý lâm sàng.
- Điều trị bằng Rifaximin ở bệnh nhân IBS có SIBO không chỉ cải thiện triệu chứng mà còn tăng cường hoạt động của lactase, có thể đảo ngược tình trạng không dung nạp lactose thứ phát.
Giới thiệu: Hướng dẫn các liệu pháp thứ cấp cho IBS
Hội chứng Ruột Kích Thích (IBS) vẫn là một rối loạn chức năng tiêu hóa phức tạp, đặc trưng bởi đau bụng, đầy hơi và thay đổi thói quen đi vệ sinh. Đối với bệnh nhân không đáp ứng với các biện pháp điều chỉnh lối sống và chế độ ăn uống ban đầu, các hướng dẫn lâm sàng thường khuyến nghị các liệu pháp thứ cấp như chế độ ăn ít FODMAP (chất bột đường lên men, disaccharides, monosaccharides và polyols) hoặc kháng sinh không hệ thống Rifaximin. Mặc dù cả hai biện pháp đều đã chứng minh hiệu quả riêng biệt, dữ liệu so sánh trực tiếp trước đây thường rất ít, khiến các bác sĩ gặp khó khăn trong việc quyết định nên ưu tiên phương pháp nào để kiểm soát nhanh chóng và bền vững các triệu chứng.
Tính chất bệnh lý của IBS là đa yếu tố, bao gồm mất cân bằng trục não-tràng, nhạy cảm nội tạng và mất cân bằng vi sinh vật đường ruột. Quá sản vi khuẩn ở ruột non (SIBO) thường được đề cập đến trong một nhóm con của bệnh nhân IBS, đặc biệt là những người có loại IBS chủ yếu gây tiêu chảy (IBS-D). SIBO có thể dẫn đến quá trình lên men carbohydrates trong ruột non, gây ra sản xuất khí, đầy hơi và hấp thu kém thứ phát do sự phân hủy enzym màng lông ruột. Hiểu rõ cách Rifaximin và chế độ ăn ít FODMAP tương tác với các cơ chế này là crucial để tối ưu hóa kết quả của bệnh nhân.
Nghiên cứu 1: So sánh trực tiếp Rifaximin và chế độ ăn ít FODMAP
Phương pháp và đối tượng nghiên cứu
Trong một thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên đơn mù gần đây (Chuah et al., 2026), 100 bệnh nhân trưởng thành mắc IBS được ngẫu nhiên phân vào hai nhóm: nhận Rifaximin (550 mg ba lần mỗi ngày trong 14 ngày) hoặc chế độ ăn ít FODMAP trong bốn tuần. Đối tượng nghiên cứu có tuổi trung bình là 50 tuổi, 52% là nữ và chủ yếu bao gồm bệnh nhân có loại IBS chủ yếu gây tiêu chảy (IBS-D, 68%). SIBO có mặt ở 17% nhóm đối tượng tại thời điểm cơ bản. Điểm cuối chính là cải thiện tổng hợp triệu chứng tại Tuần 4, bao gồm đau bụng/đau đớn và tính nhất quán/tần suất phân.
Hiệu quả và thời gian giảm triệu chứng
Thử nghiệm cho thấy cả hai biện pháp đều hiệu quả, không có sự khác biệt thống kê đáng kể về tỷ lệ đáp ứng tổng hợp chính tại Tuần 4 (Rifaximin 56,0% so với LFD 48,0%, p = 0,423). Tuy nhiên, một sự khác biệt quan trọng đã xuất hiện về tốc độ giải quyết triệu chứng. Bệnh nhân trong nhóm Rifaximin báo cáo sự cải thiện sớm hơn đáng kể về các triệu chứng cá nhân tại Tuần 2. Cụ thể, các triệu chứng toàn diện cải thiện ở 90,0% nhóm Rifaximin so với 72,0% nhóm LFD (p = 0,022). Hơn nữa, giảm triệu chứng đầy hơi (84,0% so với 58,0%, p = 0,004) và giảm đau bụng (80,0% so với 58,0%, p = 0,017) rõ ràng hơn trong nhóm Rifaximin trong giai đoạn đầu của điều trị.
Tuân thủ và chất lượng cuộc sống
Một trong những phát hiện đáng chú ý nhất là sự khác biệt về tuân thủ điều trị. Trong khi 95,9% bệnh nhân trong nhóm Rifaximin tuân thủ phác đồ thuốc, chỉ 77,8% bệnh nhân trong nhóm LFD có thể tuân thủ nghiêm ngặt các hạn chế chế độ ăn (p = 0,008). Điều này cho thấy rằng độ phức tạp và tính hạn chế của chế độ ăn ít FODMAP có thể là rào cản đáng kể đối với thành công lâu dài của nó trong các bối cảnh lâm sàng thực tế. Dù có sự chênh lệch về tuân thủ, cả hai nhóm đều cải thiện chất lượng cuộc sống liên quan đến sức khỏe (HRQOL) và điểm số lo âu, cho thấy cả hai phương pháp đều giải quyết gánh nặng tâm lý của bệnh.
Nghiên cứu 2: Phục hồi chức năng enzym—Rifaximin và hoạt động của lactase
Mặc dù nghiên cứu đầu tiên tập trung vào hiệu quả so sánh, một nghiên cứu thử nghiệm tiền cứu bởi García-Cedillo et al. (2025) đã điều tra tác động cơ chế của Rifaximin trên các enzym tiêu hóa. Nghiên cứu tập trung vào bệnh nhân IBS không táo bón và cũng xét nghiệm dương tính với SIBO thông qua xét nghiệm hơi thở lactulose-hydrogen (HBT) và báo cáo không dung nạp lactose.
Tác động đến hoạt động của lactase và loại bỏ SIBO
Bệnh nhân nhận 400 mg Rifaximin-alpha mỗi 8 giờ trong hai tuần. Sau can thiệp, 60% bệnh nhân báo cáo cải thiện đau bụng và 72% báo cáo tính nhất quán phân tốt hơn. Đáng chú ý, nghiên cứu đo mức D-Xylose niệu (sử dụng Lactest®) như một đại diện cho hoạt động của lactase. Mức D-Xylose trung vị tăng đáng kể từ 7,6 mg/dL lên 10,4 mg/dL sau khi điều trị (p = 0,002). Điều này cho thấy rằng bằng cách giảm quá sản vi khuẩn, Rifaximin cho phép phục hồi các enzym màng lông ruột nhỏ, như lactase, thường bị tổn hại bởi các chất chuyển hóa vi khuẩn hoặc viêm cục bộ.
Ngoài ra, tỷ lệ không dung nạp lactose (xác nhận bằng HBT lactose) giảm từ 88% xuống 52% ở các đối tượng. Kết quả này có ý nghĩa lâm sàng vì nó ngụ ý rằng liệu pháp Rifaximin có thể giảm nhu cầu hạn chế lactose dài hạn ở một phần lớn bệnh nhân IBS có SIBO.
Bình luận chuyên gia: Thực tế của liệu pháp dược
Lựa chọn giữa một liệu pháp dược và một can thiệp chế độ ăn đòi hỏi cân nhắc hiệu quả, an toàn và lối sống của bệnh nhân. Các phát hiện từ Chuah et al. cung cấp bằng chứng thuyết phục rằng Rifaximin nên được xem xét là lựa chọn ưu tiên khi ưu tiên giảm triệu chứng nhanh chóng. Tỷ lệ tuân thủ đáng kể cao hơn trong nhóm Rifaximin nhấn mạnh khó khăn mà nhiều bệnh nhân gặp phải khi cố gắng điều hướng độ phức tạp của chế độ ăn ít FODMAP, thường yêu cầu tư vấn dinh dưỡng chuyên nghiệp và lập kế hoạch bữa ăn cẩn thận.
Từ góc độ cơ chế, công trình của García-Cedillo et al. thêm một chiều mới vào hiểu biết của chúng ta về Rifaximin. Nó lâu nay đã được biết đến như một kháng sinh không hấp thu có hồ sơ an toàn thuận lợi, nhưng khả năng phục hồi hoạt động của enzym màng lông ruột của nó cho thấy một hiệu ứng phục hồi trên niêm mạc ruột. Bằng cách loại bỏ SIBO, Rifaximin có thể giảm sự hấp thu kém carbohydrates thứ phát thường làm trầm trọng thêm các triệu chứng IBS.
Tuy nhiên, cần lưu ý các hạn chế. Thử nghiệm so sánh là đơn mù, và nghiên cứu về hoạt động lactase là một thử nghiệm tiền cứu với kích thước mẫu tương đối nhỏ. Cần nghiên cứu thêm để xác định thời gian kéo dài của những lợi ích này và liệu các chu kỳ lặp lại của Rifaximin có duy trì hiệu quả của chúng mà không gây ra kháng thuốc—mặc dù văn献当前表明Rifaximin由于其特定作用部位而具有较低的诱导耐药性风险。
结论
Rifaximin和低FODMAP饮食都是胃肠病学家管理IBS的有力工具。尽管它们在四周内的疗效相当,但Rifaximin在症状缓解速度和患者依从性方面具有明显优势。此外,它在改善乳糖酶活性和减少SIBO相关吸收不良方面的作用为其使用提供了生理学依据,而不仅仅是简单的细菌抑制。对于临床医生而言,这些发现表明Rifaximin可能是更实用和高效的首选二线疗法,特别是对于那些难以维持饮食限制的患者。
资助和ClinicalTrials.gov
Chuah等人的比较研究在ClinicalTrials.gov注册号为NCT04841980。两项研究中均未报告严重不良事件,证实了两种干预措施的安全性。
参考文献
- Chuah KH, Loo QY, Loh AJC, et al. Clinical Trial: Rifaximin Versus Low FODMAP Diet in Irritable Bowel Syndrome. Aliment Pharmacol Ther. 2026;63(2):210-221. doi:10.1111/apt.70420.
- García-Cedillo MF, Villegas-García FU, Arenas-Martinez JS, et al. Rifaximin-Alpha Increases Lactase Activity in Patients with Irritable Bowel Syndrome Without Constipation and Small Intestinal Bacterial Overgrowth. Dig Dis Sci. 2025;70(1):360-366. doi:10.1007/s10620-024-08767-1.
- Pimentel M, Lembo A, Stevens T, et al. Rifaximin Therapy for Patients with Irritable Bowel Syndrome without Constipation. N Engl J Med. 2011;364:22-32.

