Những ảo tưởng như là cảm xúc thể chất hóa: Suy nghĩ lại về ảo tưởng lần đầu qua nghiên cứu kể chuyện và hiện tượng học

Những ảo tưởng như là cảm xúc thể chất hóa: Suy nghĩ lại về ảo tưởng lần đầu qua nghiên cứu kể chuyện và hiện tượng học

Vượt ra ngoài niềm tin sai lầm: Sự chuyển hướng hiện tượng học trong nghiên cứu ảo tưởng

Trong nhiều thập kỷ, tâm thần học lâm sàng chủ yếu định nghĩa ảo tưởng là ‘niềm tin sai lầm cố định’—những lỗi nhận thức hoặc sự hỏng hóc trong quá trình xử lý thông tin. Mặc dù định nghĩa này có mục đích chẩn đoán, nhưng nó thường không nắm bắt được sự biến đổi thực tế sâu sắc mà cá nhân trải qua. Một nghiên cứu gần đây được công bố trên The Lancet Psychiatry (Ritunnano et al., 2026) thách thức mô hình truyền thống này bằng cách đưa ra ảo tưởng không chỉ là những lỗi nhận thức, mà còn là ‘cảm xúc thể chất hóa’.

Nghiên cứu này có tính chất định lượng, sử dụng phương pháp đa phương pháp để khám phá cách ảo tưởng xuất hiện trong ảo tưởng lần đầu (FEP) bằng cách đặt chúng trong bối cảnh câu chuyện cuộc sống và trải nghiệm cơ thể của bệnh nhân. Nghiên cứu đề xuất rằng nội dung chủ đề của ảo tưởng—dù là ảo tưởng bị bức hại, ảo tưởng vĩ đại, hay ảo tưởng tôn giáo—đều có gốc rễ sâu sắc trong lịch sử cảm xúc giao tiếp của một người, đặc biệt là sự xấu hổ, và một sự thay đổi sau đó trong cách họ tồn tại trong cơ thể và thế giới của mình.

Thiết kế nghiên cứu: Tiếp cận đa góc độ đối với tâm trí

Để nắm bắt sự phức tạp của việc hình thành ảo tưởng, các nhà nghiên cứu đã sử dụng thiết kế đa góc độ mới. Cách tiếp cận này tích hợp ba góc nhìn phân tích khác nhau để cung cấp cái nhìn 360 độ về trải nghiệm ảo tưởng:

1. Tâm lý bệnh học lâm sàng chuẩn (góc nhìn thứ ba)

Sử dụng các công cụ đã được thiết lập như Thang Đánh Giá Triệu Chứng Dương Tính (SAPS), các nhà nghiên cứu đã phân loại các triệu chứng và chủ đề ảo tưởng quan sát được từ khoảng cách lâm sàng.

2. Tâm lý bệnh học hiện tượng học (góc nhìn từ trên xuống, thứ nhất)

Sử dụng phỏng vấn Khám Phá Trải Nghiệm Thế Giới Bất Thường (EAWE), nghiên cứu đã khám phá cấu trúc của trải nghiệm chủ quan của bệnh nhân, tập trung vào sự thay đổi về bản ngã, không gian, và cảm giác về thực tế.

3. Nghiên cứu kể chuyện (góc nhìn từ dưới lên, thứ nhất)

Qua cuộc phỏng vấn Lịch Sử Cuộc Đời tùy chỉnh, các nhà nghiên cứu đã vẽ ra lịch sử cuộc đời của người tham gia, xác định các tiền thân cảm xúc và bối cảnh trước khi khởi phát ảo tưởng.

Từ tháng 1 đến tháng 6 năm 2023, nghiên cứu đã tuyển chọn 10 người trưởng thành mắc ảo tưởng lần đầu từ các đội Early Intervention in Psychosis (EIP) ở Vương Quốc Anh. Đội ngũ nghiên cứu đa dạng về giới tính (ba nam, sáu nữ, một không xác định giới) với tuổi trung vị là 24.5 tuổi. Mặc dù kích thước mẫu nhỏ, độ sâu của 33 phiên phỏng vấn đã cung cấp dữ liệu phong phú cho việc suy luận tổng hợp.

Các kết quả chính: Kiến trúc cảm xúc của ảo tưởng

Các kết quả cho thấy ảo tưởng không xảy ra riêng lẻ. Tất cả mười người tham gia đều báo cáo các chủ đề bị bức hại, trong khi 90% trải qua ảo tưởng liên quan và 90% báo cáo các chủ đề vĩ đại hoặc tôn giáo. Phân tích hiện tượng học (EAWE) cho thấy có sự thay đổi toàn diện đáng kể trong trải nghiệm chủ quan, với điểm số trung bình là 26.5, chỉ ra sự xáo trộn sâu sắc trong cách thực tế được nhận thức.

Chủ đề 1: Cảnh quan cảm xúc trước ảo tưởng

Nghiên cứu kể chuyện tiết lộ rằng ‘đất’ mà ảo tưởng mọc lên thường được cày xới bởi các cảm xúc giao tiếp tiêu cực sớm và lặp đi lặp lại. Sự xấu hổ, tức giận, và sợ hãi là trung tâm. Nhiều người tham gia mô tả lịch sử cảm thấy bị kiểm soát bởi người khác hoặc môi trường. Trước khi khởi phát ảo tưởng lâm sàng, những người này thường sử dụng ‘tránh né kinh nghiệm’—rút lui khỏi thực tế đau đớn—hoặc trở nên ‘thấm sâu’ vào các trạng thái nội tâm mạnh mẽ để đối phó với sự biến động cảm xúc.

Chủ đề 2: Sự biến đổi của bản ngã và thế giới

Nghiên cứu đã xác định ba mô hình chính về cách những cảm xúc này biến đổi thành thực tế ảo tưởng:

  • Từ xấu hổ đến bất khả chiến bại: Những người tham gia cảm thấy ‘bị soi sáng’ bởi sự xấu hổ xã hội thường trải qua sự lật ngược thành ảo tưởng vĩ đại. Xấu hổ thể chất hóa biến thành ‘sức mạnh bất khả chiến bại,’ một cách để bản ngã tồn tại trong môi trường xã hội không thể chịu đựng được.
  • Từ sự vắng mặt đến tình yêu thể chất: Đối với những người trải qua ý nghĩa không rõ ràng hoặc sự vắng mặt cảm xúc, ảo tưởng tôn giáo hoặc vũ trụ cung cấp cảm giác ‘là một phần của điều lớn lao hơn,’ chuyển đổi trải nghiệm từ trống rỗng sang trạng thái ngưỡng mộ và hy vọng thể chất.
  • Mô phỏng: Một số người trải qua sự tách rời hoàn toàn, cảm thấy như đang sống trong một mô phỏng không có cơ thể, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới con người.

Giải thích: Ảo tưởng như là trải nghiệm ý thức thống nhất

Các nhà nghiên cứu lập luận rằng sự xuất hiện của ảo tưởng là một quá trình kéo dài theo thời gian, thể chất hóa. Nó không chỉ là một suy nghĩ; nó là một cách tồn tại. Cơ chế quan trọng được xác định là ‘suy nghĩ đồng âm.’ Đây là nơi các trải nghiệm cơ thể liên tục trở thành cơ sở cho các đánh giá cực đoan. Ví dụ, một cảm giác vật lý của căng thẳng hoặc ‘sai lệch’ trong cơ thể có thể được diễn giải ngôn ngữ và nhận thức là ‘là một người xấu’ hoặc ‘bị giám sát.’

Điều này cho thấy bản chất ‘không thể hiểu được’ của ảo tưởng trở nên dễ hiểu hơn khi xem qua lăng kính lịch sử của người đó. Ảo tưởng là nỗ lực để hiểu một cơ thể và thế giới đã trải qua biến đổi cảm xúc sâu sắc.

Bình luận chuyên gia và ý nghĩa lâm sàng

Nghiên cứu này có ý nghĩa quan trọng đối với cách chúng ta điều trị ảo tưởng lần đầu. Nếu ảo tưởng thực sự là ‘cảm xúc thể chất hóa,’ thì các can thiệp nhận thức thuần túy (như thách thức logic của niềm tin) có thể không đủ vì chúng không giải quyết sự thay đổi cảm xúc và cơ thể tiềm ẩn.

Nhắm vào cơ thể sống

Các mô hình điều trị nên xem xét vai trò của ‘cơ thể sống’ trong điều tiết cảm xúc. Các can thiệp tập trung vào việc định vị, tích hợp cảm giác, và nhận thức cơ thể có thể giúp ổn định ‘sự thay đổi toàn diện’ trong trải nghiệm trước khi ảo tưởng kết tinh.

Điều tiết cảm xúc và xã hội

Nghiên cứu nhấn mạnh rằng môi trường vật chất và xã hội xung quanh hoạt động như các cơ chế điều tiết cảm xúc trung tâm. Nếu môi trường được đặc trưng bởi sự xấu hổ và đe dọa, trạng thái cơ thể của cá nhân sẽ phản ánh điều đó. Hỗ trợ lâm sàng phải vượt ra ngoài cá nhân để giải quyết các ‘cơ hội an toàn’—cơ hội cho tương tác an toàn và thuộc về—có sẵn cho bệnh nhân.

Kết luận

Ritunnano và cộng sự đưa ra lập luận thuyết phục cho một cách tiếp cận toàn diện, hiện tượng học hơn đối với ảo tưởng. Bằng cách xem ảo tưởng như là một trải nghiệm ý thức thống nhất bao gồm cảm xúc, cơ thể, và câu chuyện, các bác sĩ lâm sàng có thể tiến tới một hình thức chăm sóc đồng cảm và hiệu quả hơn. Nghiên cứu này nhấn mạnh rằng thậm chí những đánh giá ảo tưởng ‘cực đoan’ nhất cũng thường có nguồn gốc từ nhu cầu nhân loại phổ quát để điều hướng sự xấu hổ, tìm ý nghĩa, và sống sót qua sự biến động cảm xúc.

Quỹ và lời cảm ơn

Nghiên cứu này được tài trợ bởi Học Bổng Priestley và Quỹ Wellcome Trust. Các tác giả bày tỏ lòng biết ơn đến những cá nhân có trải nghiệm thực tế đã đóng góp vào thiết kế và giao thức nghiên cứu.

Tham khảo

Ritunnano R, Littlemore J, Nelson B, Humpston CS, Broome MR. Ảo tưởng như là cảm xúc thể chất hóa: Một nghiên cứu đa phương pháp có tính chất định lượng về ảo tưởng lần đầu ở Vương Quốc Anh. Lancet Psychiatry. 2026 Feb;13(2):125-139. doi: 10.1016/S2215-0366(25)00341-4. Epub 2026 Jan 12. PMID: 41539315.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận